"Nàng có biết vì sao lần đầu tiên nàng ủy thác ta cùng đến Ngõa Ốc sơn, ta không cần nghĩ ngợi gì đã đồng ý ngay không?" Thẩm Khinh Chu hỏi ngược lại.
"Không phải vì tiền sao?"
Thẩm Khinh Chu nghe vậy liền cười lớn: "Nàng nói đúng, nhưng tiền chỉ là một phần. Mặt khác, ta cũng muốn làm rõ một số chuyện, để nhìn thấu con đường phía trước."
"Cho nên, dù biết bọn họ rắp tâm bất lương, ta vẫn phải đi. Hơn nữa, ngay cả khi bọn họ không có ý đồ đó, lẽ nào ta lại không đi?"




